Thứ Ba, 5 tháng 3, 2013

Khúc tháng ba

Tự nhiên nhớ lại cú nhặt lá đá ống bơ ni :)

 


  Khúc tháng ba
Nhớ ai mà buông tóc gió
Cho mây về trọ chốn này
Nhớ ai nhớ từ bữa nọ
Mà như bắt đầu hôm nay...
http://www.ltpleiku.com/ltpk_files/BuiNgocThanh_ThangBa-02.jpg 
Giêng, Hai trả ngày đắng đót
Sen hồng nở tựa xòe tay
Tịch liêu...đừng đâm xớt ngọt
Để bàn tay chạm  bàn tay

 Em vừa đi qua lối đó
Mùa tôi về thổi xôn xao
Tháng ba ngỡ ngàng nắng hạ
Chùng chình nhón bước chân sang

Chỉ tội trái tim thua thiệt
Còn lưu vết dấu thật thà
Nên hôm em về tôi đã
Dặn mình đừng có điêu ngoa.



24 nhận xét:

  1. Ơ, nhớ được mỗi từ "điêu ngoa". Chi tiết đắt, huynh mình tài thật! :))

    Quên, xin cái Tem đã :P

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Quá tài đi chớ...

      Cái này phải nói là từ nghệ thuật nói dối chuyển qua nói dóc chỉ cách một gang tay đó cưng! :D

      Xóa
  2. Chi cũng hiểu trừ một dòng không hiểu:
    Nên hôm em về tôi đã
    Dặn mình đừng có điêu ngoa.
    Sao lạ vậy em?
    Có nghĩa là cả mấy thứ tưởng thật trên là điêu hả?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bài thơ nhẹ nhàng quá!
      Thích nhất là cái khổ này:

      "Nhớ ai mà buông tóc gió
      Cho mây về trọ chốn này
      Nhớ ai nhớ từ bữa nọ
      Mà như bắt đầu hôm nay..."
      Thích vì người đọc mới đọc có thể hiểu lầm là tác giả hỏi mình. Hỏi chính lòng mình. Nhưng không phải? Hai câu trên hướng tới người- đối tượng; hai câu dưới mới hướng vào mình. Như một cái ngước nhìn lên-hướng ngoại để rồi bắt gặp cái đối tượng ấy chạnh lòng hướng vào nội tâm sâu thẳm:
      "Nhớ ai mà buông tóc gió"
      Rõ ràng là cái người buông tóc vào gió ấy không thể là chủ thể- Nam được rùi. Vậy thì câu hỏi thật đáng thương: Em nhớ ai mà buông tóc gió? ( Ai có thể là ai đó- không phải tôi; ai cũng có thể là tôi. Em có nhớ tôi không mà ra đứng trước thềm gió vậy?
      Cho mây về trọ chốn này
      Câu thơ rất thơ. Mấy về bên tóc rối.Mây trọ trên tóc. Thích cái hình ảnh này quá.Lanman. Nhẹ nhàng.
      -Nhớ ai nhớ từ bữa nọ
      Mà như bắt đầu hôm nay
      Hia cau này thì dang hướng tới chủ thể rùi. Miêu tả tâm trạng trực tiếp. Tôi nhớ em từ cái buổi... mây về trên tóc ấy
      Còn cái mà như này nữa... sao thấy hay mà không cắt nghĩa được.

      Xóa
    2. Hôm qua bận nên dừng nửa chừng. Cái khúc ni vẫn còn chẻ nhỏ được nữa.Cái " ai" trong câu đầu ý! Nhớ ai mà buông tóc? Câu hỏi này LC bảo nghe thấy thương không phải là thương hại mà là thương mến một tấm chân tình. Yêu người- một tình yêu rất đàn ông, rất độ lượng. "Nhớ ai" có quan trọng gì đâu bởi cái hình ảnh" Tóc bay" như tạc tượng ấy đã giữ chân người mất rồi " Cho mây về trọ chốn này" Đám mây từ độ ấy cứ vùng vằng có bay được đâu.Chủ thể trữ tình hóa thân trong đám mây. "Về trọ"- tự nhiên khiến Lc nhớ đến Trịnh " em xin làm quán đợi, buồn chân anh ghé chơi" Ở đây ý thơ ngược hẳn " hồn anh đã trọ trên áng tóc bồng bềnh ấy mất rồi.K cần biết tóc có cho trọ không.
      Đó là cái nền để viết:
      Nhớ ai nhớ từ bữa nọ
      Mà như bắt đầu hôm nay..."
      Câu nhớ từ bữa nọ chẳng qua là câu thú nhận. Cái hay nằm ở câu sau.Hôm qua LC bảo không biết cắt nghĩa thế nào chỉ thấy hay thôi. Nhưng chừ thì biết vì sao mình lại thấy "hay thôi" rồi. Bởi cái mà như -so sánh hai nỗi nhớ: Nhớ em ngay lần đầu= nhớ em bây chừ( LC đanglàm toán) Và HÌnh ảnh em ngày đó không khác gì hình ảnh em bi chừ. Có khác chăng là... Nguwoif đọc sẽ để cho hồn mình lỏng ra và thấy cái nhớ cứ đầy lên đầy lên... Khó ở.

      Xóa
    3. Hơ... Cí nhà phê bình Langbiang Lăn-đi-anh Lăn-tăn-em ni phê "nhiệt" kinh hỉ! Cí chi mờ "... hồn anh đã trọ trên áng tóc bồng bềnh ấy mất rồi.K cần biết tóc có cho trọ không." Hóa nó là cí trò bạo lực của tên chủ thể trữ tình? Lãnh Diện hóa ra chỉ là cí tên "củ chuối" lì lợm, người ta không cho cũng cứ tì tì... nhào dzô, hử?
      Còn cái này:
      "Nhớ ai nhớ từ bữa nọ
      Mà như bắt đầu hôm nay..."
      thì chính xoác nó là... căn bệnh mất trí nhớ, căn bệnh cố tình quên, hâm đơ, chập mạch, chập cheng cheng... con gà trống mén..., chớ có chi mà thú với lại chẳng nhận? Nhớ em ngay lần đầu= nhớ em bây chừ - Đã rõ là mắc bệnh quên, mần reng mà còn nhớ được kia chứ, mà = với lại không = Hơ hơ...
      Và tới đây, tới cái này... "Và HÌnh ảnh em ngày đó không khác gì hình ảnh em bi chừ" thời đích thị là Lãnh nó "điêu ngoa" toàn tập, mặc dù nó thề thốt ở trên là "Dặn mình đừng có điêu ngoa." He he... Em- ngày đó 18 đôi mươi, với em bây giờ 4-5 mươi, 100% là phải khác chứ, không khác là thế nầu được? Mà nhà phê bình lại phán chắc như đinh đóng cột, như đi "guốc đỏ" vào trong bụng "họ Lãnh" mần vậy? Thiệt đúng là đọc mà thấy... "khó ở" quớ... Hơ hơ... :))

      Xóa
    4. Anh Cỏ hụt hơi chưa để em hô hấp nhưn tộ cho. Cái mần răng mà anh anh Cỏ hổn hển zữ rứa? Lãnh nhớ em hấn chứ có phải Cỏ mô nờ.

      Xóa
    5. Nhà phê bình hô hấp nhưn tộ cí kiểu chi mờ tay cứ toàn đè... xuống dưới... xuống dưới... là răng? Cái mần răng... là anh Cỏ sắp sửa tắt thở lun rùi đây nè, chứ mần răng mờ còn hổn hển... hổn hển... cí chi nổi nữa, huhu...

      Xóa
    6. Đọc mấy đoạn của chị LC mình thích thật á.

      Cũng ảm thấy " khó ở" lắm rồi đây...huhuu

      Có ai ko? Tui muốn ở chung....hhuuu :((

      Xóa
  3. Chỉ tội trái tim thua thiệt
    Còn lưu vết dấu thật thà
    À không, mình em biết
    Có một người điêu ngoa :D

    :)), ai là người điêu ngoa ý h Lãnh nhở :P

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ngoài h ra thì còn ai vô đây nữa chứ :))

      Xóa
  4. Chà, cuối cùng có điêu ngoa hông sp, sao coan nghi quá! :P

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. KO con! sp thề đấy!

      Nếu mà có nói láo thì hai cái đầu gối nó bằng nhau :))

      Xóa
  5. Tháng ba
    Đặng Hà My

    Động đậy trên da
    Đong đưa nắng cớm
    Trổ mầm tháng ba
    Con chim sẻ rời tổ
    Tình khúc nhạt

    Tháng ba
    Vừa một câu đếm
    Chạm vào vòng ba
    Lâm châm chích trên lỗ chân lông
    Mềm lạnh

    Em với khuy áo ngực anh
    Nhịp thở căng vồng
    Bật cúc
    Đàn ông cúi xuống
    Đóng nắp một ca làm tình
    Tháng ba.
    ---

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy Tháng Ba thật hả?
      Sao mình ko nhớ gì hết ta? :))

      Bật cúc rồi thì còn gì nữa đâu mà khóc với sầu....:))

      Xóa
  6. Thích nhứt cái cặp từ "làm tình" ở trong câu áp chót... "Đóng nắp một ca làm tình" -Một chi tiết quá... "đắt", hehe...
    Nhưng mà, "họ Lãnh" kia ơi, vì cớ làm sao mà để em ta phải vào đây kêu than hóc lóc một cách thảm thiết như thế này? Thôi rồi...hỡi ôi trời ơi là đất ơi!!! Ta hiểu rồi... Cơ sự nó là đây đây chứ còn đâu: Động đậy trên da... Con chim sẻ rời tổ... Tình khúc nhạt... Huhu... Hóa "nó" chỉ là cái giống chim sẻ nhỏ bé thôi hử em, chỉ động đậy được chút chút xíu trên da xong là thôi luôn hử em? Là lập tức quay trở về trạng thái ban đầu mềm và lạnh... "mềm lạnh" Huhu... Thảo nào mà em không hóc? Thảo nào mà... tình không nhạt... Tình khúc nhạt... Chứ nếu "nó" không là chim sẻ, mà là... giống đại bàng chẳng hạn..., một giống đại bàng thực sự hùng dũng... thì mọi thứ chắc là đã khác... Mọi thứ chắc là đã xảy ra theo một kịch bản khác, sôi động và cuồng bạo..., chứ có đâu lại... ảm đạm và tràn trề thất vọng đến như thế này: Bật cúc... Cúi xuống... Và tiếp liền ngay sau đó đã là... đóng nắp... câu chuyện "làm tình" cho suốt cả một chặng đời dài 30 ngày mong mỏi... Tháng ba... sau đó... Huhuhu... Huhuhu... "Họ Lãnh" ơi là "Họ Lãnh ơi"!!! Ngươi làm khổ em ta rồi... Huhuhuhu...!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Thực tình không muốn "chém" ngươi một chút nào đâu... Nhưng vì em, ta có khi lại phải động đến đao kiếm rồi đây, huhu...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cỏ cứ tự suy diễn lung ta linh tinh...

      Dù cho chim sẻ hay đại bàng thì khi cần thiết là nó cũng đập cánh mà thôi :))

      Xóa
  7. Mấy bữa nay ta đang buồn. Sang nhà Lãnh thấy bình loạn vui đáo để. Phen này Lãnh trọng thương rôi :D

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không dám trọng thương đâu chị. Lãnh mà...mấy cái rau rau ni sao làm khó em được chứ?

      Mà chị bị trọng thương ở mô? Có cần em vận nội công giúp chị đả thông kinh mạch không? :))

      Xóa
  8. Bài thơ đầy vẻ hiền lành ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. và thật thà chất phát nữa chứ phải không người bạn mới quen :D

      - Cảm ơn bạn đã đến và chia sẻ :D

      Xóa
    2. Comment này chứng minh được trình độ "điêu" của tác giả nà ;))

      Xóa

Thập diện mai phục