Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2014

Nhật ký vô danh







Đông Ca
* Bài thơ viết cho M



Ở đây hạnh thắm nên mai nhạt 
 Về đấy sen tàn lỗi cỏ hương.
( Khuyết Danh ) 

Tháng giêng nhớ rét ngày tháng chạp
Nhớ mùa đông lén dưới áo em nằm
Ai thắp nến lên từng bông mai nở
Chỗ em về nhỏ xuống giọt dung nhan.



Người ta nói rằng hoa mai nở vào cuối đông để báo hiệu cho khởi đầu của mùa xuân. Chính trong cái lạnh giá tê buốt ( có đôi khi kèm cả tuyết rơi) của mùa Đông kia khiến cho hoa mai càng thêm đẹp và tỏa hương, vì thế nên chăng người xưa đã coi hoa mai là tượng trưng cho khí phách kiên cường trước nghịch cảnh, cùng với Trúc và Cúc, Mai được xếp vào Tuế Hàn Tam Hữu...

Không biết tại sao tôi lúc nào cũng nghĩ hoa mai thiên về màu trắng nhiều hơn màu vàng, thích thú hoa mai trắng bởi nét thanh tao, tịch mịch trong giá lạnh kia hay là vì bởi phảng phất cái vẻ đẹp hoài cổ?

Yêu là thế, thích là thế! Nào cần gì đến lí do, nào cần gì phải rạch ròi nó là Mai hay Mơ hay là Hạnh gì đó mà người ta muốn phân loại cơ chứ? Đôi khi những thứ chỉ mong manh trong cảm nhận cũng đủ khiến người ta quay quắt và day dứt. Những nét đẹp trực diện đâm xoáy thẳng vào tâm hồn người ta thì kiểu nào cũng đẹp cả. Chẳng ai so bì nó như thế này hay thế khác làm gì.

Đối với tôi cuộc đời này là một giấc vô thường, mỗi cuộc đời không thể đo đếm dài hay ngắn, nhiều hay ít mà nó chỉ gói gọn trong một sát na hơi thở. Thế nên con người đến là để làm hoa của đất và để trổ hương. Nếu đã có những khoảnh khắc như vậy có phải chăng gọi là bất biến!









20 nhận xét:

  1. Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
  2. Nhất sinh đê thủ bái mai hoa (CBQ) :)

    Trả lờiXóa
  3. Ngoài việc bấm like cho cả bài, tớ đặc biệt like cho đoạn này: "Không biết tại sao tôi lúc nào cũng nghĩ hoa mai thiên về màu trắng nhiều hơn màu vàng, thích thú hoa mai trắng bởi nét thanh tao, tịch mịch trong giá lạnh kia hay là vì bởi phảng phất cái vẻ đẹp hoài cổ, trắng trong thuần khuyết..." - vì đó cũng là một phần trong cảm giác của tớ. :D

    Có một vài chỗ tớ thắc mắc và ngọ nguậy như này:
    - Tớ thường nghĩ hoa mai ưa nắng ấm phương Nam, vậy sao Lãnh viết: "Chính trong cái lạnh giá tê buốt ( có đôi khi kèm cả tuyết rơi) của mùa Đông kia khiến cho hoa mai càng thêm đẹp và tỏa hương"? - có phải là nói về hoa mai trắng không? vì ngoài bắc chỉ có hoa mai trắng thôi. :)
    - May mà đợt vừa rồi tớ có đọc vài cuốn sách của đạo Phật nên mới biết từ "sát na" chứ nếu không thì tớ đã ngớ ngẩn hỏi Lãnh nó là cái từ gì roài.;). Và vì thế nên tớ cũng thích luôn cả cụm "sát na hơi thở".
    - Đoạn cuối cùng ngào ngạt chất triết lý, (hì, định dùng từ "đầy" nhưng tớ thay vào từ "ngào ngạt" cho nó...mùi :D). Cơ mà tớ muốn hiểu rõ hơn câu cuối cùng thì làm thế nào???

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tớ nói hết rồi đấy thôi :)

      Xóa
    2. :D Tớ bị cận 20 độ nên nhìn mãi không thấy.

      Xóa
    3. Ơ, hôm nay tự nhiên tớ nhìn thấy cái hình hoa mai trắng ở trên nên hiểu rồi.;)

      Xóa
    4. À! Thì ra mấy hôm nay ko thấy cái hình hoa mai :D

      Xóa
    5. "Không biết tại sao tôi lúc nào cũng nghĩ hoa mai thiên về màu trắng nhiều hơn màu vàng, thích thú hoa mai trắng bởi nét thanh tao, tịch mịch trong giá lạnh kia hay là vì bởi phảng phất cái vẻ đẹp hoài cổ, trắng trong thuần khiết..."

      Mai trắng là bởi ta bị ảnh hưởng từ... Tàu, bởi bên xứ ấy nhắc tới Mai đông là mai trắng. Văn thơ của họ mỗi khi nhắc đến mai đều là giống mai trắng này (tảo mai, đạp tuyết tầm mai...) đó đại ka :P

      Xóa
  4. Viết tặng M thì có thể là tặng EM, cũng có thể là tặng MAI. Nhiều cảm xúc cho người đẹp quá nên từng câu chữ nó cứ rung lên, ngọ nguậy...
    Có điều triết lý quá, chị hết tuổi yêu đương rồi nên không hiểu mấy! :D

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. :D. Có thấy triết lý phát nào đâu nhở?

      Xóa
  5. Lãnh huynh viết làm em lại nhớ đến một người. Khổ nỗi nhớ đến một người thì bao nhiêu cái nhớ khác nó cũng ngọa nguậy.
    Em quen với mai vàng, thích mai vàng, và không thích các loại hoa màu trắng. Em sợ sự thanh khiết, trong trắng chỉ là một sát na hơi thở, vì cũng tới lúc bụi trần bám đầy, cái trắng trong chỉ còn là một dư vị tồn tại trong cảm nhận, mong manh vô cùng.
    Kệ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Zậy thì giờ em đang ngọ nguậy, rung rinh nhớ hả em? :D

      Xóa
    2. Tại anh dùng từ sát na hơi thở. Làm em... ặc...

      Xóa
    3. răng mà phải ẹc rứa em? :D

      Xóa
  6. Trả lời
    1. Sao phải sặc nước?

      Xóa
    2. Đại khái nó sâu sắc với mình, nên khi ai nhắc thì mình có cảm giác giống như... sặc nước, ặc ặc í.

      Xóa

Thập diện mai phục