Thứ Năm, 14 tháng 8, 2014

Nắng của tôi ơi em ở đâu rồi

Cô gái đam mê nghệ thuật sắp đặt đổ nát - 6
Tác phẩm của Valerie Hegarty





Bức tường vôi nằm về phía ngược sáng
Tôi ngồi co như thắp đuốc chờ em
Em ở đâu rồi nắng của tôi ơi!
Có về rọi bức tường loang đổ nát

Nơi tôi ở mảnh tường vuông trống hoác
Chẳng có bốn mùa xuân hạ thu đông
Chẳng có nổi một mùi hương dạ lý
Mỗi cây cỏ khô ngơ ngáo nhìn trời

Cây cỏ nhìn trời, cây cỏ tự thiêu
Chết biết bao lần rồi hồi sinh trở lại
Tôi lẻn vào đêm để bắt đầu nghi ngại
Nắng của tôi ơi em trốn đâu rồi?

Em ở đâu rồi nắng của tôi ơi!
Bỏ tôi ngủ vùi trong đêm dịu dịu
Ghì vết thương đen giữa vòng tròn thốn thiếu
Xiết chặt tay mình mà ớn lạnh hư không

Giận lẫy cuộc đời lắm chuyện cách chia
Một con đường chung cũng ngăn thành hai phía
Yêu em! Tôi ngược điều, ngược tiếng...
Ngược cả không gian hữu hạn khốn cùng

Bức tường vôi nằm về phía ngược sáng
Tôi tự thiêu cho cháy khát nỗi chờ
Tôi hủy thân mình để tặng mỗi em thôi
Từ lúc yêu em tôi biết mình đang chết.








10 nhận xét:

  1. Lão vẫn thích ngôn từ đầy hình ảnh trong thơ của em , nó vừa thật vừa ảo - vừa đủ ru say người đọc.
    Tình yêu có thể làm người ta ngu ngơ hơn và ..." Chết biết bao lần rồi hồi sinh trở lại " trong tứ thơ này.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vầng! Đúng đó lão, tình yêu làm người ta chết đi sống lại liên tù tì :D

      Xóa
  2. Khờ quá, đập bức tường ra là thấy nắng liền hà :))

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đập zậy thì cực lắm. Thôi nhịn vậy :)

      Xóa
    2. Không có bức tường đó thì lấy chi mà mần thơ, cho nên để vậy, cấm đập nhen! :D

      Xóa
    3. Vầng!
      sẽ giữ lại để mà ghi dấu tích :D

      Xóa
  3. Ai biểu tìm nắng vào đêm chi cho nó ngược ngạo. Có lẽ tại bức tường hắt sáng. Thơ hay! nhưng có 2 câu đã nằm trong một bài thơ khác của Lãnh.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nằm trong thơ Lãnh là được rồi...hehe :D

      Xóa

Thập diện mai phục